Thứ Ba, 30 tháng 6, 2015

CHÚA GIÊSU XUA TRỪ QUỶ DỮ







PHÚC ÂM: Mt 8, 28-34
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu lên thuyền sang bờ bên kia, đến miền Giêrasa, thì gặp hai người bị quỷ ám từ các mồ mả đi ra; chúng hung dữ đến nỗi không ai dám qua lại đường ấy. Và chúng kêu lên rằng: "Lạy Ông Giêsu, Con Thiên Chúa, chúng tôi có can chi đến ông? Ông đến đây để hành hạ chúng tôi trước hạn định sao?" Cách đó không xa có một đàn heo lớn đang ăn. Các quỷ nài xin Người rằng: "Nếu ông đuổi chúng tôi ra khỏi đây, thì xin cho chúng tôi nhập vào đàn heo". Người bảo chúng rằng: "Cứ đi". Chúng liền ra khỏi, đi nhập vào đàn heo. Tức thì cả đàn heo, từ bờ dốc thẳng, nhào xuống biển và chết chìm dưới nước.
Các người chăn heo chạy trốn về thành, báo tin ấy và nói về các người bị quỷ ám. Thế là cả thành kéo ra đón Chúa Giêsu. Khi gặp Người, họ xin Người rời khỏi vùng của họ. 
Đó là lời Chúa.

Thánh Mátthêu kể rằng, đây là miền đất của dân ngoại (miền Giênasa) và vùng nghĩa trang; nơi mà dưới cái nhìn của người Do Thái là vùng đất ô uế và đáng chúc dữ.
Lại nữa, người Do Thái coi heo là loài ô uế nhất, cấm ăn thịt heo, ăn thịt heo là bị nhiễm uế, nghề chăn heo là nghề xấu xa tội lỗi. Người bị quỷ ám kia cũng được gọi là do “thần ô uế” ám. Dân ngoại và vùng đất của họ bị người Do Thái coi như là miền đất của sự chúc dữ, của chết chóc và của sự ô uế, chỉ xứng với loài heo.
Chính vì thế, ý nghĩa của việc chữa lành của Chúa Giêsu dưới ngòi bút của thánh sử Marcô là nói lên việc Chúa Giêsu không xa lánh mà dấn thân vào nơi được coi là xấu xa nhất để cứu con người, Người đến tận cùng của sự uế nhơ tội lỗi và sào huyệt của ma quỷ để kéo con người ra khỏi đó. Trong Chúa Giêsu thì không còn sự phân biệt Do Thái hay dân ngoại, nô lệ hay tự do…
Một ý nghĩa rất quan trọng nữa là một mình Chúa Giêsu đối diện với quỷ dữ để dành lấy con người. Chúa Giêsu không chỉ kéo con người ra khỏi tội lỗi và đời sống xấu xa, mà còn nhấn chìm tận căn cả bè lũ sa tan cùng với sự ô uế tội lỗi, mà chuyện cả gần hai ngàn con heo từ “trên núi” lao “xuống biển” chết sạch là một biểu tượng.
Cả đàn heo đã lao từ trên núi xuống biển chết đuối nói lên ý nghĩa: Núi trong quan niệm Thánh Kinh của Do Thái là nơi hiện diện của thần linh và sự thánh thiện; biển là nơi ẩn náu của ma quỷ xấu xa tội lỗi. Chúa Giêsu đã tống xuống biển cả và dìm chết ma quỷ và sự ô uế, đòi lại chủ quyền cho Thiên Chúa, lấy lại sự thánh thiện và đời sống thiêng liêng trong sạch cho con người. Đó là nội dung Tin Mừng cần chuyển tải, chứ không phải tính lịch sử của câu chuyện.
Như vậy, trước ánh sáng thần hoá của Thiên Chúa thì mọi thứ nhơ uế bị quét sạch; có Chúa Giêsu ngự trong con người thì quỷ ma không thể làm gì được. Chúng ta là những Kitô hữu, chúng ta đang được ở trên “núi thánh” của Chúa, chúng ta hãy năng đến với Chúa Giêsu Thánh Thể để Ngài xua đuổi “bầy heo ma quỷ” ra khỏi tâm hồn chúng ta.

Lạy Chúa Giêsu, xin hãy đến trên mỗi tâm hồn chúng con, để xua trừ tà thần ô uế là những đam mê thú tính ra khỏi chúng con. Và khi đã được Chúa chữa lành mọi thương tích tâm hồn, xin cho chúng con cũng biết bước theo Chúa, ca ngợi và rao truyền Lòng Thương Xót của Chúa cho tha nhân. Amen.

Hiền Lâm.

https://www.facebook.com/groups/SNloiChua/permalink/386961691495964/

Lời nguyện:
Lạy Chúa Giêsu,
con chẳng dám xin đi trên mặt nước như Phêrô,
nhưng nhiều khi con cảm thấy
sống đức tin giữa lòng cuộc đời
chẳng khác nào đi trên mặt nước.
Có bao thứ sóng gió đẩy đưa và lôi cuốn.
Có bao cám dỗ muốn hút con vô vực sâu.
Cả sự nặng nề của thân xác con
cũng kéo ghì con xuống.
Ði trên mặt nước cuộc đời chẳng mấy dễ dàng.
Nhiều khi con thấy mình bàng hoàng sợ hãi.
Xin cứu con khi con hầu chìm.
Xin nắm lấy tay con khi con quỵ ngã.
Xin nâng đỡ niềm tin yếu ớt của con,
để con trở nên nhẹ tênh
mà bước những bước dài hướng về Chúa. Amen


https://www.facebook.com/profile.php?id=100008715692851&fref=nf

Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2015

Thánh Phêrô và Thánh Phaolô, Tông đồ



Anh là tảng đá 

Lời Chúa: Mt 16, 13-19

Khi Ðức Giêsu đến vùng kế cận thành Xêdarê Philípphê, Người hỏi các môn đệ rằng: “Người ta nói Con Người là ai?” Các ông thưa: “Kẻ thì nói là ông Gioan Tẩy Giả, kẻ thì bảo là ông Êlia, có người lại cho là ông Giêrêmia hay một trong các vị ngôn sứ”. Ðức Giêsu lại hỏi: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?” Ông Simon Phêrô thưa: “Thầy là Ðấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”. Ðức Giêsu nói với ông: “Này anh Simon con ông Giôna, anh thật là người có phúc, vì không phải phàm nhân mặc khải cho anh điều ấy, nhưng là Cha của Thầy, Ðấng ngự trên trời. Còn Thầy, Thầy bảo cho anh biết: anh là Phêrô, nghĩa là Tảng Ðá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi. Thầy sẽ trao cho anh chìa khóa Nước Trời: dưới đất, anh cầm buộc điều gì, trên trời cũng sẽ cầm buộc như vậy; dưới đất, anh tháo cởi điều gì, trên trời cũng sẽ tháo cởi như vậy”.

Suy niệm:

Trong ngày lễ kính thánh Phêrô và thánh Phaolô,
chúng ta được mời gọi chiêm ngắm hai khuôn mặt,
rất khác nhau mà cũng rất giống nhau.
Phêrô, một người đánh cá ít học, đã lập gia đình.
Ông theo Thầy Giêsu ngay từ buổi đầu sứ vụ.
Còn Phaolô là người có nhiều điều để tự hào,
về gia thế, về học thức, về đời sống đạo hạnh.
Ông chưa hề gặp mặt Ðức Giêsu khi Ngài còn sống.
Nhưng hai ông có nhiều nét tương đồng.
Cả hai đều được Ðức Giêsu gọi.
Phêrô được gọi khi ông đang thả lưới bắt cá nuôi vợ con.
Phaolô được gọi khi ông hung hăng tiến vào Ðamát.
Cả hai đã từ bỏ tất cả để theo Ngài.
Tất cả của Phêrô là gia đình và nghề nghiệp.
Tất cả của Phaolô là những gì ông cậy dựa vênh vang.
Bỏ tất cả là chấp nhận bấp bênh, tay trắng.
Cả hai đều đã từng có lần vấp ngã.
Vấp ngã bất ngờ sau khi theo Thầy như Phêrô,
trong một phút giây quá tự tin vào sức mình.
Ngã ngựa bất ngờ và trở nên mù lòa như Phaolô,
trong lúc tưởng mình sáng mắt và đi đúng hướng.
Vấp ngã nào cũng đau và in một dấu không phai.
Vấp ngã bẻ lái đưa con người đi vào hướng mới.
Phêrô và Phaolô đều yêu Ðức Giêsu cách nồng nhiệt,
vì họ cảm nhận sâu xa mình được Ngài yêu.
“Này anh Simon, anh có mến Thầy không?
Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy.” (Ga 21,16)
Cả Phaolô cũng yêu Ðấng ông chưa hề chung sống,
vì Ngài là “Con Thiên Chúa,
Ðấng đã yêu mến tôi và hiến mạng vì tôi.” (Gl 2, 20)
Phaolô đã không ngần ngại khẳng định:
Không gì có thể tách được chúng ta
ra khỏi Tình Yêu của Ðức Kitô (x. Rm 8, 35.39)
Tình yêu Ðức Kitô là linh hồn của đời truyền giáo,
vì nói cho cùng truyền giáo chính là
giúp người khác nhận ra và yêu mến
Ðấng đã yêu tôi và yêu cả nhân loại.
Cả hai vị tông đồ đều hăng say rao giảng,
bất chấp muôn vàn nguy hiểm khổ đau.
Phêrô đã từng chịu đòn vọt ngục tù (x. Cv 5,40)
Còn nỗi đau của Phaolô thì không sao kể xiết (x. 2C 11, 23-28)
“Tôi mang trên mình tôi những thương tích của Ðức Giêsu” (Gl 6, 1-7)
Cả hai vị đã chết như Thầy.
Phêrô bị dẫn đến nơi ông chẳng muốn (x. Ga 21, 18).
Phaolô đã chiến đấu anh dũng cho đến cùng,
và đã đổ máu ra làm lễ tế (x. 2Tm 4, 6).
Hội Thánh hôm nay vẫn cần những Phêrô và Phaolô mới,
dám bỏ, dám theo và dám yêu,
dám sống và dám chết cho Ðức Kitô và Tin Mừng.
Hội Thánh vẫn cần những chiếc cột và những tảng đá.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa,
chúng con không hiểu tại sao Chúa chọn Simon,
một người đánh cá ít học và đã lập gia đình,
để làm vị Giáo Hoàng đầu tiên của Giáo Hội.
Chúa xây dựng Giáo Hội
trên một tảng đá mong manh,
để ai nấy ngất ngây trước quyền năng của Chúa.
Hôm nay Chúa cũng gọi chúng con
theo Chúa, sống cho Chúa,
đặt Chúa lên trên mọi sự :
gia đình, sự nghiệp, người yêu.
Chúng con chẳng thể nào từ chối
viện cớ mình kém đức kém tài.
Chúa đưa chúng con đi xa hơn,
đến những nơi bất ngờ,
vì Chúa cần chúng con ở đó.
Xin cho chúng con một chút liều lĩnh của Simon,
bỏ mái nhà êm ấm để lên đường,
hạnh phúc vì biết mình đang đi sau Chúa. Amen.

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

http://www.hdgmvietnam.org/anh-la-tang-da-29-6-2015-%E2%80%93-thu-hai-thanh-phero-va-thanh-phaolo-tong-do/7083.97.5.aspx

Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2015

BÃO TÁP CUỘC ĐỜI






Phúc Âm: Mc 4, 35-40

"Người là ai mà cả gió lẫn biển cũng đều vâng lệnh Người".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Ngày ấy, khi chiều đến, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Chúng ta hãy sang bên kia biển hồ". Các ông giải tán đám đông; vì Người đang ở dưới thuyền, nên các ông chở Người đi. Cũng có nhiều thuyền khác theo Người. Chợt có một cơn bão lớn và những lớp sóng ùa vào thuyền đến nỗi sắp đầy nước. Và Người thì ở đàng lái dựa gối mà ngủ. Các ông đánh thức Người và nói: "Thưa Thầy, chúng con chết mất mà Thầy không quan tâm đến sao?" Chỗi dậy, Người đe gió và phán với biển rằng: "Hãy im đi, hãy lặng đi". Tức thì gió ngừng biển lặng như tờ. Rồi Người nói với các ông: "Sao các con sợ hãi thế? Các con không có đức tin ư?" Bấy giờ các ông kinh hãi và nói với nhau rằng: "Người là ai mà cả gió lẫn biển cũng đều vâng lệnh Người?"

Đó là lời Chúa.



Mỗi khi chúng ta không thể trải nghiệm quyền lực siêu phàm của Thiên Chúa nơi một biến cố nào đó làm chúng ta khiếp sợ, chúng ta cảm nhận rằng con người quả là rất mỏng manh, và chúng ta vẫn không thể thoát ra khỏi giới hạn mong manh của mình. Những ai chưa từng chứng kiến phép lạ tự nhiên nơi vũ trụ, vẫn có thể trải nghiệm qua lăng kính đức tin những phép lạ của tình yêu Thiên Chúa được thể hiện trong cuộc sống hằng ngày. Thiên Chúa vẫn đang thực hiện rất nhiều phép lạ. Ngài vẫn đang tạo thành những hữu thể mới nơi những con người tưởng chừng như đã bị mất, hoặc đã bị quên lãng.
Có những người đã từng sống tuyệt vọng bởi vì họ nghĩ rằng Thiên Chúa đã bỏ quên họ. Vì vậy chúng ta phải nhớ rằng, tất cả chúng ta, không ai là người bị Thiên Chúa lãng quên, bị Thiên Chúa loại trừ. Thiên Chúa đã dựng nên vũ trụ, Ngài vẫn luôn hiện diện và hoạt động nơi thiên nhiên, nơi các vật thể được tạo thành, lẽ nào Ngài lại quên chúng ta là những hữu thể quý giá nhất mà Thiên Chúa đã dựng nên. Khi chúng ta chối bỏ căn tính và nguồn gốc của mình, chúng ta đang đi lạc đường. Và khi chúng ta nghĩ mình hoàn toàn vô nghĩa trước mặt Thiên Chúa, chúng ta cũng sẽ hiểu rất sai về quyền lực vô biên của Thiên Chúa, đấng đã dựng nên chúng ta.


http://loichua.donboscoviet.net/index.php/suy-nie-m-chu-a-nha-t/muathuongnien/thuo-ng-nien-nam-b/item/856-ch%C3%BAa-nh%E1%BA%ADt-12-th%C6%B0%E1%BB%9Dng-ni%C3%AAn-b-th%E1%BB%A5-t%E1%BA%A1o-m%E1%BB%9Bi




Suy Niệm:



Con thuyền tròng trành trước phong ba giữa biển cả thế mà Thầy Giêsu vẫn nằm ngủ. Tại sao Thầy không nao núng, trong khi các tông đồ cuống cuồng lên? Phải chăng vì Thầy đang nằm trong tay mọi uy quyền. Nếu các môn đệ tin vào sức mạnh của Thầy mình, chắc chắn các ông sẽ an tâm. Các ông nhát đảm vì thiếu niềm tin.

Cầu Nguyện:


Lạy Thầy Giêsu kính mến! Chúng con, Giáo Hội chúng con, lao đao giữa biển cả cuộc đời. Quyền lực sự dữ đang thét gào như muốn nuốt gọn lấy chúng con. Nhiều phen chúng con đã té nhào trước sự tấn công của ác thần. Xin Thầy thức dậy và mau đến với chúng con. Có Thầy cùng chiến đấu, chắc chắn chúng con sẽ chiến thắng vẻ vang. Amen.

http://tinmung.net/thienchua/Suyniemmoingay/SuyniemmoingayINDEX.htm


Thứ Năm, 18 tháng 6, 2015

CỦA Ở ĐÂU, LÒNG TRÍ Ở ĐÓ



Lời chia sẻ trước khi ra đi của một bác sĩ bị ung thư
Richard Teo Keng Siang, sinh năm 1972, là một bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ, rất ham sống, ham làm việc và... ham làm giàu. Năm 40 tuổi, anh đã thành một nhà triệu phú. Một ngày, anh khám phá ra mình bị ung thư phổi giai đoạn 4. Buổi nói chuyện này diễn ra ngày 19/1/2012, 8 tháng sau khi anh biết mình đã bị ung thư.


'Sự thành công, xe cộ, nhà cửa, những thứ mà tôi nghĩ đã đem hạnh phúc đến cho tôi, khi tôi xuống tinh thần, tuyệt vọng, không mang đến cho tôi niềm vui'.

Bài chia sẻ của anh rất dài và anh kết thúc như sau:

Tôi sẽ ngưng với lời sau, trong cuốn sách có tựa đề là “Những ngày thứ ba với Morris”. Có lẽ một số các em đã đọc cuốn này. Mọi người đều biết rằng sẽ có ngày phải chết, chúng ta ai cũng biết như vây. Nhưng sự thật, không ai tin, vì nếu tin chúng ta đã sống một cách khác. Khi tôi phải đối diện với cái chết, tôi lột bỏ mọi thứ, chỉ tập tung vào thứ thiết yếu. Thật trái ngược rằng, chỉ khi sắp chết thì mình mới biết nên sống như thế nào. Tôi biết điều này nghe qua trông thật mơ hồ, nhưng đó là sự thật và tôi đang trải qua.
Đừng để xã hội bảo ban các em cách sống. Đừng để môi trường bắt các em phải làm gì. Điều này đã xảy ra cho tôi. Tôi tưởng như vậy là hạnh phúc. Tôi hy vọng các em suy nghĩ lại và sẽ tự quyết định cuộc sống của chính các em. Không phải do người khác bảo ban mà là các em quyết định, sống cho mình hay mang đến sự tốt đẹp cho đời sống của người khác. Hạnh phúc thật sự không có được khi chỉ sống cho mình. Sự thật không như tôi đã tưởng.Tôi xin tóm lược, trong cuộc sống, chúng ta biết sắp xếp thứ tự trước sau càng sớm, càng tốt.
Đừng giống như tôi. Tôi không còn cách nào khác và đã phải trả giá đắt cho bài học này.
(Theo Ngôi Sao)
http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/183962/loi-chia-se-truoc-khi-ra-di-cua-mot-bac-si-bi-ung-thu.html

Lời Chúa hôm nay Chúa Giêsu dạy chúng ta :
“Anh em đừng tích trữ cho mình những kho tàng dưới đất… nhưng hãy tích trữ cho mình những kho tàng trên trời.”(Mt 6,19-20)
Suy niệm:

Tiền của, danh vọng, kiến thức là những điều thế gian đang tìm kiếm, là những thứ tưởng rằng đem lại sự bảo đảm vững chắc, nhưng thực ra lại rất mong manh, dễ mất. Thế nhưng chúng lại có sức hút rất mạnh, chiếm được rồi thì không muốn nhả, đã có rồi lại muốn có thêm. Chỉ khi nào bạn dám “bán tài sản của mình đi mà bố thí” thì lúc ấy tâm trí của bạn mới thanh thản để chú tâm tìm kiếm “kho tàng không thể hao hụt ở trên trời,” nơi không còn trộm cắp, mối mọt (Lc 12,33).

http://tonggiaophanhue.net/home/index.php?option=com_content&view=article&id=14687:19062015&catid=58:suy-niem-moi-ngay&Itemid=85
Cầu nguyện

Lạy Chúa, xin cho chúng con đừng quá bận tâm tìm cho mình của cải đời này nhưng biết cậy dựa và phó thác vào Chúa cho tình yêu Chúa vì chỉ có Chúa mới thoả mãn niềm khao khát của con. Amen.

Thứ Tư, 17 tháng 6, 2015

THẬT VÀ GIẢ


Ba Phải.

Hai người đến gặp một giáo sĩ để dàn hòa cuộc ẩu đả. Người thứ nhất trình bày xong, vị giáo sĩ gật đầu nói : “Ừ, anh đúng”.

Người thứ hai đến nói, ngài cũng gật đầu : “Ừ, anh đúng”.
Người thứ nhất bực mình nói : “Thưa ngài, không thể cả hai chúng tôi đều đúng.” Vị giáo sĩ nhìn với vẻ cảm kích và mỉm cười nói : “Anh biết đấy, anh cũng đúng nữa !”
 

Trong cuộc sống không ít lần chúng ta  nhầm lẫn giữa cái thật và cái giả, giữa đồ vật thật và giả. Nhờ sự phát triển của khoa học, của công nghệ con người làm ra nhiều cái giả mà như thật. vì thế thật và giả lẫn lộn chúng ta khó mà phân biệt được. cũng vậy có nhiều người đã lầm khi chọn bạn đời, cứ ngỡ đối tượng mình chọ là người sang trọng, rộng lượng nhưng khi về sống chung mới ngộ ra có nhiều điều không ngờ. Quả thật "đời không như là mơ nên đời thường giết chết mộng mơ"!
Ai trong chúng ta cũng ghét thói đạo đức giả nhưng nhiều khi chính chúng ta lại sống giả hình, giả bộ với người khác chẳng hạn như để "lấy lòng" một ai đó, chúng ta sẳn sàng khen họ không tiếc lời và đưa họ lên tận mây xanh nhưng thực ra phía "sau lưng" họ thương nói xấu và chê họ thậm tệ. Tuân Tử nói "người chê ta mà chê phải là Thầy ta, người khen ta mà khen phải là bạn ta, những kẻ vuốt ve, nịnh bợ ta là kẻ thù của ta vậy". Nhưng than ôi, biết rằng khen ta chỉ để "nịnh hót" nhưng chúng ta lại thích người khác khen mình như vậy. 
xin cho mỗi người chúng ta dám sống thật và sẳn sàng là chứng cho " Sự Thât", dù rằng " sự thật mất lòng" nhưng chắc chắn với thời gian "Sự Thật" sẽ tồn tại và chiến thắng.

Thứ Ba, 16 tháng 6, 2015

TẬPLÀM PHÓNG SỰ TÁC NGHIỆP

Một vài hình ảnh về TTMV GPCT



Phía trước cổng vào TTMV


Dãy nhà phía bên trái khu B của TTMV nơi ở và sinh hoạt của các hoc viên.


Trước nhà nguyện của TTMV - Xe của phái đoàn đến TT tham quan.


Thăm hỏi Cha Giám Đốc TTMV


Nhóm TNTT của Giáo phận đang sinh hoạt.



Nghi Thức Đặt Viên Đá Trung Tâm Mục Vụ GP Cần Thơ

Cho Đi là Nhận Được



Cuộc sống con người gắn liền với Danh, Lợi, Thú. Để thoát khỏi những vướng mắc này mỗi người không ngừng phấn đấu “vượt lên chính mình”. Thật vậy, từ lúc sinh ra con người chúng ta thường chỉ biết nắm tay lại chứ không chịu mở ra, có chăng chỉ mở ra để nhận thêm vào chứ ít khi mở lòng để trao ban.

Khi thương ai đó ta dành trọn ven đời ta cho họ, để họ chi phối và làm chủ cuộc đời chúng ta. Từ trong sâu thẳm của lòng người chúng ta luôn khao khát hạnh phúc. Vì thế chúng ta đi tìm chúng nơi các tạo vật, nơi con người nhưng chúng ta đều thất vọng vì con người không thể thoả mãn được khát vọng ấy. Chúng ta chỉ thoả mãn khao khát hạnh phúc nơi Thượng Đế, Đấng luôn ở với con người và hằng che chở cho con người. Vậy chúng ta hãy tập sống vì người khác và cho người khác, lấy niềm vui của người khác làm niềm vui của chính mình, có như thế chúng ta mới được bình an, khi tâm hồn bình an chúng ta sẽ hạnh phúc.


Thứ Hai, 15 tháng 6, 2015

VUI TRONG TRÁI TIM CHÚA GIÊSU








VUI TRONG TRÁI TIM CHÚA GIÊSU
+GM GB Bùi Tuần



Tháng 6 hằng năm được phụng vụ dành riêng cho việc kính thờ trái tim Chúa Giêsu.

Tháng này, một bầu khí thiêng liêng khác thường bao phủ các cộng đoàn công giáo.

Trong Hội Thánh Việt Nam, bầu khí đạo đức này được diễn tả như một cuộc trao đổi giữa trái tim tín hữu với trái tim Chúa, và giữa các trái tim tín hữu với cuộc đời.

Những trao đổi thân thương ấy có sức cải hoá nhiều tâm hồn.

Tôi đã được tham dự bầu khí đạo đức đó. Rất nhiều cảm nghiệm. Ở đây tôi chỉ xin chia sẻ đôi chút trong lãnh vực niềm vui thiêng liêng.

1/ Vui vì mình được Chúa nhận làm con

Xưa Chúa Giêsu đã mời gọi: "Ai khát, hãy đến với Ta. Ai tin vào Ta, hãy đến mà uống. Như Kinh Thánh đã nói: Từ lòng Người sẽ tuôn chảy những dòng nước hằng sống" (Ga 7,37-38).

Lời mời gọi tha thiết ấy gây âm vang trong linh hồn tôi. Tôi đang khát hạnh phúc. Tin vào lời Chúa, tôi đến với trái tim Người. Tại đây, tôi nhận được dòng chảy yêu thương lạ lùng. Càng đón nhận, với lòng khiêm tốn, tôi càng cảm thấy mình thuộc về Chúa. Đến một lúc không ngờ, tôi cảm nhận được rõ ràng chắc chắn mình được Chúa nhận làm con.

Tất cả đều xảy ra đúng như lời thánh Phaolô dạy: "Quả vậy, phàm ai được Thần Khí Thiên Chúa hướng dẫn, đều là con cái Thiên Chúa. Vì Thần Khí mà anh em đã lãnh nhận được, đâu phải là tinh thần nô lệ, khiến anh em phải sợ hãi như xưa; nhưng là Thần Khí làm cho anh em nên nghĩa tử, khiến chúng ta được kêu lên: 'Apba! Cha ơi'" (Rm 8,14-15).

Biết mình được là con Chúa, đó đã là một hạnh phúc lớn. Nhưng cảm nghiệm được thế nào là người con Chúa mới lại là một hạnh phúc khó tả. Trong cảm nghiệm đó có sự nhận biết Chúa là Cha vô cùng thương xót. Đây là một ơn Chúa ban cho nhưng không.

Ơn xót thương của tình Cha luôn chảy vào hồn tôi, để hồn tôi được hiệp thông với sự sống Chúa. Nhờ đó, tôi đón nhận được phần nào ơn biết mình bé nhỏ, khó nghèo, yếu đuối.

Bên cạnh niềm vui được làm con Chúa, tôi còn tìm được một niềm vui khác, khi ở lại trong trái tim Chúa. Niềm vui đó là được góp phần vào lễ tế của Chúa Giêsu.

2/ Vui vì được góp phần vào lễ tế của Chúa Giêsu

Nhiều khi, chúng ta thường nghĩ rằng: Lễ vật làm vui lòng Chúa là những đắc thắng hoặc hy sinh theo ý của ta, hoặc theo dư luận quần chúng. Nhưng không phải thế. Đoạn văn sau đây của tác giả thư gởi Do Thái nói rõ thế này:

"Khi vào trần gian, Đức Kitô nói: 'Chúa đã không ưa hy lễ và hiến tế, nhưng đã tạo cho con một thân thể. Chúa cũng chẳng thiết lễ toàn thiêu và lễ xá tội. Bấy giờ con mới thưa: Lạy Thiên Chúa, này con đây, con đến để thực thi ý Ngài như Kinh Thánh đã chép về con'" (Dt 10,5-6).

Như vậy, lễ tế mà Chúa muốn chính là con người của ta khi thực thi thánh ý Chúa.

Con người của tôi, khi thực thi thánh ý Chúa, sẽ ẩn mình vào trái tim Chúa Giêsu. Một đàng phấn đấu thắng vượt những ý hướng chiều theo xác thịt, thế gian, ma quỷ, một đàng sống theo những chọn lựa hợp thánh ý Chúa.

Kinh nghiệm cho thấy: Thắng vượt được những ý hướng xấu là việc không dễ. Ngay việc nhận ra ý hướng nào là xấu về mặt đạo đức cũng đã khó thực hiện. Huống hồ là phấn đấu thắng vượt chúng, khi đã nhận ra chúng rồi.

Hơn nữa, trong đàng thiêng liêng, thắng tội chưa phải là đủ, mà còn phải công chính hoá con người của mình bằng sự dấn thân vào con đường Chúa muốn ta đi. Nhận ra con đường thánh ý Chúa và dấn thân bước mãi không ngừng trên con đường ấy. Đó chính là một lễ tế đẹp lòng Chúa. Lễ đó xảy ra ở thân xác ta và tâm hồn ta. Phải yêu thực nhiều và phải hy sinh rất nhiều. Có đau khổ tâm hồn và có đau đớn phần xác. Mọi sự đều nội-tâm-hoá.

Phải nói là lễ tế như vậy không dễ dàng gì đâu. Nhưng khi ta ở lại trong trái tim Chúa, khiêm tốn để trái tim Người đào tạo, thì bản thân ta và đời ta sẽ trở thành lễ tế. Lễ tế của ta trong trái tim Chúa sẽ là một niềm vui cho ta. Một niềm vui âm thầm, vì ta được tham dự vào lễ tế của Chúa Giêsu.

Khi nói đến niềm vui âm thầm, tôi lại nhớ tới một niềm vui khác, mà tôi được cảm nghiệm, khi ở lại trong trái tim Chúa. Đó là niềm vui được biết yêu thương.

3/ Vui vì mình được Chúa dạy cho biết yêu thương

Thánh Phaolô viết: "Giả như tôi có nói được các thứ tiếng của loài người và của các thiên thần đi nữa, mà không có đức ái, thì tôi cũng chẳng khác gì thanh la phèng phèng, chũm choẹ xoang xoảng.

"Giả như tôi được ơn nói tiên tri, và biết được nhiều bí nhiệm, mọi lẽ cao siêu, hay có được tất cả đức tin đến chuyển núi dời non, mà không có đức ái, thì tôi cũng chẳng là gì.

"Giả như tôi có đem hết gia tài cơ nghiệp mà bố thí, hay nộp cả thân xác tôi để chịu thiêu đốt, mà không có đức ái, thì cũng chẳng ích gì cho tôi.

"Đức ái thì nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính, không tìm tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù..." (1 Cr 13,1-5).

Tất cả những gì thánh Phaolô nói trên đây đều được dạy ở trường trái tim Chúa.

Kinh nghiệm tu đức, mục vụ và truyền giáo cho thấy: Tình yêu nhân bản là một giá trị cao quý, nhưng tình yêu phát xuất từ trái tim Chúa mới là tình yêu cứu độ và thánh hoá. 

Nhờ ơn Chúa, trái tim ta được cải đổi, để biết sống bé nhỏ trong lửa tình yêu trái tim Chúa. Lúc đó ta sẽ cảm nghiệm được rằng: Yêu người như Chúa yêu ta là việc phải tập luyện lâu dài, suốt đời. 

Không phải cứ học biết lý thuyết và sinh hoạt phong trào là đủ. Nhưng phải gặp gỡ sống động với trái tim Chúa. Gặp gỡ trong bầu khí thinh lặng, hồi tâm, cầu nguyện, với niềm tin: Chúa Giêsu chính là Con Thiên Chúa, Người yêu ta trong Thánh Thần, Người đến để dẫn ta về với Chúa Cha.

Với mấy chia sẻ trên đây, tôi tha thiết cầu mong tháng kính Trái Tim Chúa Giêsu năm nay sẽ đem lại cho mỗi người chúng ta nhiều niềm vui thiêng liêng hữu ích cho mình và cho Hội Thánh Việt Nam.

Những niềm vui thiêng liêng ấy sẽ giúp cho chúng ta nhận ra những dấu chỉ của Nước Tình yêu Chúa đang phát triển, đồng thời cũng giúp cho chúng ta phân định được những mưu mô Satan đang toan tính phá hoại Nước Chúa tình yêu.

Bài Tin Mừng: Mt 5, 43-48


Bài Tin Mừng: Mt 5, 43-48



"Anh em đã nghe Luật dạy  rằng : Hãy yêu đồng loại và hãy ghét kẻ thù.  Còn Thầy, Thầy bảo anh em : hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em. Như vậy, anh em mới được trở nên con cái của Cha anh em, Đấng ngự trên trời, vì Người cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính. Vì nếu anh em yêu thương kẻ yêu thương mình, thì anh em nào có công chi ? Ngay cả những người thu thuế cũng chẳng làm như thế sao ? Nếu anh em chỉ chào hỏi anh em mình thôi, thì anh em có làm gì lạ thường đâu ? Ngay cả người ngoại cũng chẳng làm như thế sao ? Vậy anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện.

Suy Niệm
(Trích trong sách gia đình sống Lời Chúa hằng ngày trang 199)

Nét đặc thù trong giáo huấn của Chúa Giê-su là yêu thương cả địch thù, yêu thương cả những người ghét bỏ và làm khổ chúng ta. Ai lại không thấy đó là điều vượt sức con người. Vì thế Chúa mời ta đến với Người là suối nguồn tình thương. Chính Chúa là niềm vui, cho ta đối diện muộn phiền để trong mọi nghịch cảnh, ta vẫn trọn niềm tín thác tin yêu. Chính Chúa là sức mạnh cho ta mở lòng người nhỏ nhen, để trở nên anh em với mọi người ngay những khi muốn nói lời thù oán.

Cầu nguyện

Lạy Chúa Giê-su, xin dạy gia đình chúng con sống yêu thương, tha thứ cho nhau, nhất là luôn biết thương yêu và tha thứ cho kẻ không đồng thuận với mình. Chúng con tin rằng, nhờ ơn Chúa giúp, chúng con có thể yêu thương mọi người như Chúa đã yêu thương chúng con.

Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2015

THÁNG KÍNH THÁNH TÂM CHÚA GIÊSU

Trong Huấn dụ về “Tôn sùng Thánh Tâm Chúa Giêsu” được Ðức Phaolô VI ban hành ngày 6. 2. 1965 để kỷ niệm 200 năm thành lập Lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu, Ngài viết: